Juneary.

Tác giả: Jennifer Lynn | Dịch giả: Thầy Minh Niệm

Đừng nỗ lực trở nên ai, hay ước muốn thay đổi cuộc đời này

Kiêu ngạo vì đã đến đây, và nắm sự sống từng ngày đang có

Tháo chiếc mặt nạ ra đi, không cần mỉm cười hoài như vậy đó

Cảm giác cũng cần thở nuột nà, đã đôi lần, nó biểu hiện ra

Có những lúc ngỡ phải buông xuôi, nghĩ rằng gian khó chẳng thể vượt qua

Nhưng ván bài đã được chia, phải học cách chơi thật hay đi đã

Có sao đâu những gì không biết, phạm sai lầm, hay trượt ngã

Nói ra sự giúp đỡ đang cần, đây mới là lần đã lớn khôn

Cố che giấu làm chi khi những dòng lệ trên khóe mắt rưng rưng

Thổn thức mãi trong lặng thinh, chỉ làm cho vết thương thêm rỉ máu

Ôm hết yếu điểm, khó khăn, bởi chúng khiến ta trở nên độc đáo

Thông thả tự sửa mình, nhưng đó nào phải tất cả con người ta

Nắm giữ được gì thì nắm, còn lại cứ buông lỏng tự nhiên ra

Chỉ cần thấy ánh sáng bên trong, mỗi ngày, là điều cần thiết nhất

Luôn chiến đấu với vạn tiếng kêu gào từ vực sâu luôn chờ chực

Tử tế với chính mình, từ ái với tất cả mọi người xung quanh

Đừng muốn tan biến đi đâu, khi ta đã có mặt tại nơi đây

Chỉ cần dang rộng cánh tay, và xác nhận chủ quyền mình được sống

Nếu quá sức cho đôi vai, không thể bước đi một mình một bóng

Thì cứ lên tiếng mở lời, sự giúp đỡ luôn gọi mời, hãy tin…

Tha thứ cho nhau – những kẻ làm tổn thương và với cả chính mình

Cất giữ mãi những oán hờn, chỉ làm cho tâm hồn thêm tan nát

Hạnh phúc ở quanh đây, nắm đi, đừng sợ ngày mai sẽ vượt mất

Tận hưởng thực tại cho hết mình, chớ tình cờ, hoang phí, thờ ơ

Hãy ý thức rằng ta thật diệu kỳ, và đời cũng thật nên thơ

Lời nói tới từ đáy tim, sẽ chắp cánh cho tâm hồn rộng mở

Nhìn thật kỹ vào gương đi, thừa nhận, mà chẳng có gì phải sợ

Ta vốn đặc biệt thật mà, trầy trật đến giờ mới được nhìn ra

Vỏ vọc ở bên ngoài nào phải là con người chân thật của ta

Vẻ đẹp từ trái tim mới là điều đáng tôn thờ và tìm kiếm

Chẳng ai làm được chho ai, ngoài một kẻ mà ta đã có lần biết

Nên hãy là chính mình, cứ tuyệt vơi, cứ giữ vẹn một niềm tin.