Hôm nay, đọc tin tức về tai nạn lật tàu ở Quảng Ninh mình lặng người đi. Thật xót xa và đau lòng. Cuộc sống thật vô thường, không trách ai cho câu chuyện này được. Chỉ mong đau thương được nguôi ngoai.
Càng đọc tin tức nhiều, mình cảm nhận cuộc sống thật mong manh và càng trân quý hơn từng hơi thở trong hiện tại.
Từ nhỏ đến lớn, tự mình đã phải đứng giữa những sự lựa chọn, và dù chọn gì thì cũng rất đau lòng – dù đã cố gắng tự huyễn hoặc bản thân rằng "sẽ tốt thôi mà".
Có khi, bản chất con người vốn thật tham lam – muốn cái này cũng muốn cái kia – nên từ bỏ một điều thật không dễ dàng.
Mình thật sự đã "sống" trong 10 năm qua. Cảm nhận từng giây từng phút không hối tiếc, phát triển bản thân cả học thức, trải nghiệm và nội lực bên trong.
Nó chính là áo giáp vững chắc nhất để mình bước tiếp mà không sợ hãi.
Có rất nhiều điều, nhiều người trong cuộc sống dẫu biết không làm ta hài lòng – nhưng đôi khi, phải trải qua những cảm xúc như vậy, thì giây phút hạnh phúc thực sự, chúng ta mới cảm nhận trọn vẹn. Chẳng phải sao?
Trăng dù khuyết vẫn là trăng
Không vì thiếu sáng mà ngăn lối mình
Một nửa khuất phía vô hình
Vẫn mang nguyên vẹn tâm tình ban sơ.
Dẫu ai ngước mắt ngẩn ngơ
Dẫu ai lặng lẽ hững hờ bước qua
Trăng đâu cần phải thiết tha
Tự mình toả sáng mới là vầng trăng.
Lúc đầy, lúc vơi tùy trời
Đâu vì ai khiến trăng rơi ánh vàng
Chỉ là nhịp thở mênh mang
Của trời đất, của vầng trăng âm thầm.
Mình như trăng giữa tháng rằm
Dẫu ai không hiểu, vẫn nằm yên soi
Dẫu cho một nửa rụng rơi
Mình còn một nửa – đủ rồi, đủ thương.