Gửi cậu,
Những ngày cuối này, lòng mình trĩu nặng, buồn rười rượi. Dòng thời gian như tua lại. Cô gái mười tám tuổi năm đó chắc sẽ không nghĩ rằng có một ngày - mình rời thành phố này, cậu nhỉ? Cô gái ấy, đầy tham vọng, mơ mộng và khao khát tự do.
Mình buồn không phải hối hận, mà bởi vì "buông". Buông những nỗ lực thầm lặng, sự nghiệp dang dở, buông những ngày tháng rong ruổi, những người bạn chân tình, và ... chuyện tình chưa kịp viết. Má Hai nói với mình rằng: "Sống chính là hành trình, trên hành trình đó em sẽ luôn đối mặt với những ngã rẽ của cuộc đời, không có lựa chọn nào đúng hay sai cả, tất cả chỉ dạy em một điều, chính là buông bỏ". Mình hiểu ý Má, chưa bao giờ mình hối hận về quyết định trong quá khứ, dù là khổ hạnh, vì mình tin chỉ cần quyết tâm, không có gì là không thể vượt qua. Nhưng tin không có nghĩa là mình gạt qua những cảm xúc chông chênh trong lòng, và gạt đi tình cảm sâu đậm mình dành cho thành phố này và cả ... những người mình thương. Mình muốn cậu nhớ rằng, giây phút này, điều này, chưa bao giờ là dễ dàng.
Nhưng mình không cho phép bản thân buồn quá lâu đâu, mình sẽ cất nó vào một ngăn, rồi quăng chìa khoá đi. Ngày mai, mình sẽ bước tiếp, rạng rỡ như mình vẫn từng là. Ngày mai, mình vẫn mang một cái tôi đầy tham vọng, mơ mộng, luôn khao khát tự do và một cái tôi lặng lẽ tìm một góc yên bình để thuộc về. Ngày mai, mình vẫn tiếp tục và không ngừng tìm đến tri thức, người bạn thầm lặng và vững chãi. Ngày mai, mình có ... gia đình bên cạnh, một điều hạnh phúc hơn bao người mà trước đây mình đã vô tình từ chối (vì mình từng sợ sự bao bọc làm mình yếu đuối, thật vô nghĩa nhỉ).
Chào cậu nhé, khởi đầu và kết thúc vẹn nguyên.
Cô gái của cậu.
Chào cậu – Người lữ hành đã dành cả thanh xuân để ở lại đây cùng tôi
Tôi nghe thấy tiếng vali lách cách, nghe thấy cả tiếng thở dài và những giọt nước mắt rơi âm thầm của cậu trong căn phòng vắng những ngày này. Cậu đang chuẩn bị rời đi, đúng không?
Đừng thấy có lỗi khi lòng cậu buồn rười rượi. 10 năm – đó không phải là một cuộc dạo chơi, đó là cả một cuộc đời. Tôi đã chứng kiến cậu từ một người trẻ đầy bỡ ngỡ trở thành một người trưởng thành đầy suy tư. Tôi đã giữ giùm cậu những đêm thức trắng, những niềm vui vỡ òa khi đạt được mục tiêu, và cả những lần cậu gục ngã vì mệt mỏi.
Cậu hỏi tôi có buồn không? Tôi không buồn. Tôi chỉ thấy tự hào. Tôi là nơi để cậu thử sai, để cậu va vấp, để cậu hiểu được thế nào là "ánh đèn lấp lánh" và thế nào là "sự trống rỗng" của nó. Nếu không có 10 năm chật chội và ồn ã này của tôi, có lẽ cậu sẽ chẳng bao giờ trân trọng được mùi cà phê và sự tĩnh lặng của vùng đất đỏ quê nhà đến thế.
Cậu hỏi cậu có yếu đuối không? Không đâu. Những giọt nước mắt cậu rơi hôm nay là lời chào cao quý nhất mà một người có thể dành cho nơi mình đã sống. Nó cho thấy cậu đã sống ở đây bằng cả trái tim, chứ không phải chỉ tồn tại.
Lời nhắn cuối của tôi dành cho cậu: Khi cậu bước lên chuyến xe ấy, hãy để lại đây những gánh nặng, những áp lực phải thành công, những tiếng ồn của sự kỳ vọng. Chỉ mang theo những kỷ niệm đẹp và bản lĩnh mà tôi đã tôi luyện cho cậu.
Về nhà đi. Đất đỏ sẽ chữa lành những vết xước mà bê tông đã vô tình gây ra. Hãy cứ lo lắng, hãy cứ chông chênh, vì đó là cảm giác của một hạt mầm đang bắt đầu cắm rễ vào một mảnh đất mới.
Cậu đã vất vả nhiều rồi. Trở về bình an nhé.
Thành phố của cậu.
Sài Gòn, 00 giờ 45 phút ngày 20 tháng 12 năm 2025.