Sài Gòn, trên giảng đường đại học năm 2015.
Thầy giáo yêu cầu các bạn phải tự giới thiệu bản thân một cách thật đặc biệt và độc nhất, thế là cô sinh viên năm nhất đành viết vội bài thơ nộp Thầy. May thay mình tìm lại được qua hòm thư cũ, xin được phép lưu bút nơi đây, bài Thơ có tên là Springtime - Xuân Thì:
Một cô gái hay cười và có trái tim ngốc nghếch
Giúp người mà tâm không đòi hỏi
Thích mùa xuân mà cũng sợ mùa xuân
Khoác tấm áo thời gian lên tuổi trẻ
Bản thân ơi đã bao giờ hối hận?
Một cô gái có sở thích kì lạ
Thích đọc sách nhưng là sưu tập sách
Thích nghe nhạc nhưng là nhạc không lời
Thích sôi động nhưng ghét chốn đông người
Thích yên tĩnh lại tìm nơi ồn ào
Một cô gái lớn lên từ buôn làng
Tuổi thơ có con voi, con bò
Bạn bè dân tộc mọi miền Bắc Nam
Rồi một mùa xuân, bé con năm ấy
Muốn tìm cái chữ rời xa gia đình
Ừ thì rồi bé con cũng lớn
Một thời gian dài trở thành thiếu nữ
Ước mơ là gì, hoài bão là gì?
Gác lại bâng khuâng rẽ bước Sài thành
Lại thêm một lần bạn mới, nhà mới
Thầy giáo trẻ cùng bảy mươi con người
Ánh nến dưới mưa, giọt nước mắt đầu tiên
Rồi những ngày trên giảng đường đại học
Mất phương hướng, chơi vơi, lạc lõng
Khi mỗi đêm đối diện với chính mình
Bản thân ơi có hối hận không?
Mùa xuân lại đến, cô tìm đến âm nhạc
Nơi phím đàn làm bạn mỗi đêm
"Nghe con đàn buồn quá, con gái”
Thầy nói với cô không nên trốn tránh
Giật mình nhận ra, dừng lâu quá rồi
Về lại suối nhỏ, thì thầm với núi rừng
Mùa xuân này phải khác xuân kia.
Bản nhạc nào không có nốt lặng
Dù nhanh hay chậm, dù thăng hay trầm
Nhìn ngang nhìn dọc làm chi để té
Nhìn thẳng mà bước mùa xuân ở phía trước.